Sứ điệp của ĐTC Phanxicô nhân Ngày Thế giới Bệnh nhân năm 2021
Trong Sứ điệp nhân Ngày Thế giới bệnh nhân lần thứ 29, được cử hành vào ngày 11/2/2021, Đức Thánh Cha Phanxicô kêu gọi một cách thức chữa lành dựa trên mối quan hệ tin tưởng và liên cá nhân giữa người bệnh và những người chăm sóc họ.
Sứ điệp của Đức Thánh Cha nhân Ngày Thế giới Bệnh nhân năm 2021
“Anh em chỉ có một Thầy và tất cả anh em là anh em với nhau” (Mt 23,8).
Một tương quan tin tưởng hướng dẫn việc chăm sóc bệnh nhân”.
Anh chị em thân mến,
Cử hành Ngày Thế giới Bệnh nhân lần thứ XXIX vào ngày 11/02/2021, lễ kính nhớ Đức Mẹ Lộ Đức, là một cơ hội để dành sự quan tâm đặc biệt cho người bệnh và cho những người trợ giúp và chăm sóc họ ở những cơ sở chăm sóc sức khỏe và trong các gia đình và cộng đoàn. Chúng ta đặc biệt nghĩ đến những người đau khổ và tiếp tục đau khổ, những ảnh hưởng của đại dịch toàn cầu virus corona. Tôi bày tỏ sự gần gũi tinh thần của tôi với tất cả mọi người, đặc biệt là người nghèo và người bị gạt ra bên lề, và bảo đảm với họ về sự quan tâm yêu thương của Giáo hội.
Chống lại sự giả hình
1. Chủ đề của Ngày này năm nay được rút từ đoạn Tin Mừng trong đó Chúa Giê-su phê bình sự giả hình của những người không thực hành điều họ giảng dạy (X. Mt 23,1-2). Khi đức tin của chúng ta chỉ là những lời nói suông trống rỗng, không quan tâm đến cuộc sống và nhu cầu của người khác, thì sẽ không có sự nhất quán giữa kinh Tin Kính mà chúng ta tuyên xưng và đời sống của chúng ta. Mối nguy hiểm rất trầm trọng. Đó là lý do tại sao Chúa Giê-su dùng những lời mạnh mẽ để nói về nguy cơ rơi vào việc tự thần tượng mình. Chúa nói với chúng ta: “Anh em chỉ có một thầy và tất cả anh em là anh em với nhau” (c.8)
Lời Chúa Giê-su phê bình những người “giảng nhưng không thực hành” (c.3) luôn hữu ích và dành cho mọi người, vì không có ai trong chúng ta được miễn nhiễm khỏi sự ác trầm trọng của tính giả hình, điều ngăn cản chúng ta triển nở như là con cái của một Cha duy nhất, được kêu gọi sống tình huynh đệ đại đồng.
Trước nhu cầu của các anh chị em, Chúa Giê-su yêu cầu chúng ta đáp lại theo cách hoàn toàn trái ngược với sự giả hình đó. Người yêu cầu chúng ta dừng lại và lắng nghe, kiến tạo mối tương quan trực tiếp và cá nhân với người khác, cảm thông và động lòng trắc ẩn, và để cho những đau khổ của họ trở thành đau khổ của chính chúng ta khi chúng ta tìm cách phục vụ họ (x. Lc 10,30-35).
Bệnh tật và đức tin
2. Kinh nghiệm về bệnh tật giúp chúng ta nhận ra sự dễ tổn thương của bản thân và nhu cầu bẩm sinh cần người khác của chúng ta. Nó khiến chúng ta cảm thấy rõ ràng hơn rằng chúng ta là các thụ tạo phụ thuộc vào Chúa. Khi bị bệnh, nỗi sợ hãi và thậm chí là hoang mang có thể kìm hãm tâm trí chúng ta; chúng ta thấy mình bất lực, vì sức khoẻ không phụ thuộc vào khả năng của chúng ta hay những lo lắng không ngừng trong cuộc sống (x. Mt 6,27).
Bệnh tật gợi lên câu hỏi về ý nghĩa của cuộc sống, mà trong đức tin chúng ta hướng về Thiên Chúa. Khi tìm kiếm một hướng đi mới và sâu sắc hơn trong cuộc sống của mình, chúng ta có thể không tìm thấy câu trả lời ngay lập tức. Người thân và bạn bè của chúng ta cũng không phải lúc nào cũng có thể giúp đỡ chúng ta trong cuộc tìm kiếm khó khăn này.
Nhân vật Gióp trong Kinh Thánh là biểu tượng về điều này. Vợ và bạn bè của ông không đồng hành với ông khi ông gặp bất hạnh; thay vào đó, họ đổ lỗi cho ông và chỉ khiến cho sự cô độc và đau khổ của ông thêm trầm trọng. Ông Gióp cảm thấy bị tổn thương và hiểu lầm. Tuy nhiên, chính qua tất cả sự yếu đuối cùng cực của mình, ông không giả hình nhưng chọn cách sống trung thực với Chúa và tha nhân. Ông kiên trì van xin Chúa đến nỗi cuối cùng Chúa cũng trả lời ông và cho phép ông nhìn thấy một chân trời mới. Người xác nhận rằng sự đau khổ của ông không phải là hình phạt hay tình trạng xa cách với Thiên Chúa, càng không phải là dấu hiệu cho thấy sự thờ ơ dửng dưng của Thiên Chúa. Vì vậy, từ trái tim bị thương và được chữa lành của ông Gióp đã thốt lên cùng Chúa lời tuyên bố sôi nổi và cảm động này: “Trước kia, con chỉ được biết về Ngài nhờ người ta nói lại, nhưng giờ đây, chính mắt con chứng kiến” (42,5).
Sự gần gũi giữa người bệnh và người chăm sóc
3. Bệnh tật luôn có nhiều hơn một khuôn mặt: nó có khuôn mặt của tất cả những người bệnh, nhưng cũng có khuôn mặt của những người cảm thấy bị phớt lờ, bị loại trừ và làm mồi cho những bất công xã hội đã từ chối các quyền cơ bản của họ (x. Fratelli Tutti, 22). Đại dịch hiện nay đã làm cho sự bất bình đẳng trong hệ thống chăm sóc sức khỏe của chúng ta thêm trầm trọng và cho thấy sự kém hiệu quả trong việc chăm sóc người bệnh. Những người cao tuổi, yếu đuối và dễ bị tổn thương không phải lúc nào cũng có được sự chăm sóc hoặc được chăm sóc một cách bình đẳng. Đây là kết quả của các quyết định chính trị, quản lý nguồn lực và dấn thân nhiều hơn hoặc ít hơn của những người nắm giữ các vị trí trách nhiệm. Đầu tư nguồn lực vào việc chăm sóc và trợ giúp người bệnh là một ưu tiên được liên kết với nguyên tắc cơ bản là sức khỏe là công ích hàng đầu. Đồng thời, đại dịch cũng đã làm nổi bật sự tận tâm và quảng đại của các nhân viên y tế, các tình nguyện viên, nhân viên hỗ trợ, linh mục, nam nữ tu sĩ, tất cả những người đã giúp đỡ, điều trị, an ủi và phục vụ rất nhiều người bệnh và gia đình họ một cách chuyên nghiệp, quên mình, với trách nhiệm và tình yêu thương dành cho người lân cận. Vô số người nam nữ âm thầm, họ không chọn quay mặt đi nơi khác nhưng chọn chia sẻ nỗi đau khổ của những bệnh nhân, những người mà họ coi như những người lân cận và thành viên của một gia đình nhân loại của chúng ta.
Sự gần gũi này là một thứ dầu xoa dịu quý giá mang lại sự hỗ trợ và an ủi cho những người bệnh đang đau khổ. Là các Ki-tô hữu, chúng ta cảm nghiệm rằng sự gần gũi là một dấu hiệu của tình yêu của Chúa Giê-su Ki-tô, Người Samaria Tốt lành, Đấng đã cảm thương, đến gần mỗi người nam nữ bị thương tích vì tội lỗi. Được kết hợp với Chúa Giê-su nhờ tác động của Chúa Thánh Thần, chúng ta được mời gọi có lòng thương xót như Chúa Cha và yêu thương đặc biệt những anh chị em yếu đuối, đau yếu và đau khổ của chúng ta (x. Ga 13,34-35). Chúng ta trải nghiệm sự gần gũi này không chỉ như là các cá nhân mà còn như một cộng đồng. Thật vậy, tình yêu thương huynh đệ trong Chúa Kitô tạo nên một cộng đồng chữa lành, một cộng đồng không bỏ sót ai, một cộng đồng bao gồm và chào đón, đặc biệt đối với những người khốn khổ nhất.
Tình liên đới và tương quan huynh đệ
Ở đây, tôi muốn đề cập đến tầm quan trọng của tình liên đới huynh đệ, được thể hiện cách cụ thể trong phục vụ và có thể được thực hiện dưới nhiều hình thức khác nhau, tất cả đều hướng đến việc hỗ trợ những người lân cận của chúng ta. “Phục vụ có nghĩa là chăm sóc… cho những người dễ bị tổn thương trong gia đình, trong xã hội và trong người dân của chúng ta” (Bài giảng ở Havana, ngày 20/9/2015). Trong sự tiếp cận này, tất cả đều được “kêu gọi gạt bỏ những ước muốn và ham muốn của riêng mình, gạt bỏ việc theo đuổi quyền lực, trước cái nhìn cụ thể của những người dễ bị tổn thương nhất… Phục vụ là luôn nhìn vào khuôn mặt của người anh em, đụng chạm vào da thịt họ, cảm nhận sự gần gũi của họ và thậm chí trong một số trường hợp, ‘chịu đựng đau khổ của họ’, và tìm cách thăng tiến họ. Phục vụ không bao giờ là ý thức hệ, vì chúng ta không phục vụ các ý tưởng nhưng phục vụ con người.”(sđd).
4. Để một cách thế trị liệu có hiệu quả, nó phải có khía cạnh tương quan, vì điều này cho phép một cách tiếp cận toàn diện với bệnh nhân. Việc nhấn mạnh khía cạnh này có thể giúp các bác sĩ, y tá, chuyên viên và tình nguyện viên cảm thấy có trách nhiệm đồng hành cùng bệnh nhân trên con đường chữa bệnh dựa trên mối quan hệ tin cậy giữa các cá nhân (x. Điều lệ mới dành cho nhân viên chăm sóc sức khỏe [2016], 4). Điều này tạo ra một hiệp ước giữa những người cần được chăm sóc và những người cung cấp dịch vụ chăm sóc đó, một hiệp ước dựa trên sự tin tưởng và tôn trọng lẫn nhau, sự cởi mở và sẵn sàng. Điều này sẽ giúp khắc phục thái độ phòng thủ, giúp tôn trọng nhân phẩm của người bệnh, bảo vệ tính chuyên nghiệp của nhân viên y tế và thúc đẩy mối quan hệ tốt đẹp với gia đình người bệnh.
Chúa Giê-su chữa lành qua những gặp gỡ, tương quan liên cá nhân
Mối quan hệ như vậy với người bệnh có thể tìm thấy một nguồn động lực và sức mạnh không bao giờ cạn trong lòng bác ái của Chúa Ki-tô, được thể hiện qua chứng tá trong suốt cả ngàn năm của những người nam nữ, những người đã nên thánh qua việc phục vụ các bệnh nhân. Thực tế là từ mầu nhiệm sự chết và phục sinh của Chúa Ki-tô đã tuôn trào thứ tình yêu có khả năng mang lại ý nghĩa trọn vẹn cho trải nghiệm của cả bệnh nhân và người chăm sóc. Phúc âm thường chứng minh rõ ràng điều này khi cho thấy rằng Chúa Giê-su chữa bệnh không phải bằng phép thuật nhưng luôn là kết quả của một cuộc gặp gỡ, một tương quan liên cá nhân, trong đó món quà của Thiên Chúa được Chúa Giê-su trao tặng tương ứng với đức tin của những người đón nhận nó, như Chúa Giê-su thường lặp lại: “Đức tin của bạn đã cứu bạn”.
Giới răn yêu thương trong tương quan với bệnh nhân
5. Anh chị em thân mến, giới răn yêu thương mà Chúa Giê-su để lại cho các môn đệ của Người cũng được thực thi cụ thể trong tương quan của chúng ta với bệnh nhân. Một xã hội càng nhân văn hơn thì càng biết chăm sóc cách hiệu quả cho các thành viên yếu đuối và đau khổ nhất của mình trong tinh thần yêu thương huynh đệ. Chúng ta hãy cố gắng đạt được mục tiêu này, để không ai cảm thấy đơn độc, bị loại trừ hoặc bị bỏ rơi.
Tôi phó dâng các bệnh nhân, các nhân viên y tế và tất cả những người quảng đại trợ giúp các anh chị em đau khổ của chúng ta cho Đức Maria, Mẹ của lòng Thương xót và Sức khỏe của bệnh nhân. Từ hang đá Lộ Đức và từ vô số đền thánh dâng kính Đức Mẹ trên thế giới, xin Mẹ nâng đỡ đức tin và đức cậy của chúng ta và giúp chúng ta chăm sóc cho tha nhân với tình yêu huynh đệ. Tôi chân thành ban phép lành cho từng người và tất cả anh chị em.
Roma, đền thờ thánh Gioan Laterano, 20/12/2020,
Chúa Nhật thứ IV mùa Vọng
Vatican News
10/02/21 Thứ Tư Tuần V Mùa Thường Niên
BÀI ĐỌC I: St 2, 4b-9. 15-17 (Hr 5-9. 15-17)
“Thiên Chúa đặt con người vào vườn địa đàng”.
Trích sách Sáng Thế.
Trong ngày Thiên Chúa tạo dựng trời đất, thì chưa có bụi cây nào mọc ngoài đồng, không có một cây rau cỏ nào nẩy mầm ngoài đồng ruộng, vì Chúa là Thiên Chúa chưa cho mưa rơi xuống đất, và chưa có người để trồng trọt, nhưng lúc đó mạch nước từ đất vọt lên, tưới khắp mặt đất. Vậy Thiên Chúa lấy bùn đất nắn thành con người, thổi sinh khí vào lỗi mũi và con người trở thành một vật sống.
Thiên Chúa lập một vườn tại Eđen về phía đông và đặt vào đó con người mà Ngài đã dựng nên. Thiên Chúa cho từ đất mọc lên mọi thứ cây trông đẹp, ăn ngon, với cây sự sống ở giữa vườn, và cây biết lành dữ.
Vậy Thiên Chúa đem con người đặt vào vườn địa đàng, để họ trồng tỉa và coi sóc vườn. Và Thiên Chúa truyền lệnh cho con người như sau: “Ngươi được ăn mọi thứ trái cây trong vườn, nhưng chớ ăn trái cây biết lành dữ, vì ngày nào ngươi ăn nó, ngươi sẽ phải chết”.
Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 103, 1-2a. 27-28. 29bc-30
Đáp: Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa (c. 1a).
Xướng:
1) Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa, lạy Chúa là Thiên Chúa của con, Ngài rất ư vĩ đại! Ngài mặc lấy oai nghiêm huy hoàng, ánh sáng choàng thân như mang áo khoác. – Đáp.
2) Hết thảy mọi vật đều mong chờ ở Chúa, để Ngài ban lương thực cho chúng đúng thời giờ. Khi Ngài ban cho thì chúng lãnh, Ngài mở tay ra thì chúng no đầy thiện hảo. – Đáp.
3) Ngài rút hơi thở chúng đi, chúng chết ngay, và chúng trở về chỗ tro bụi của mình. Nếu Ngài gởi hơi thở tới, chúng được tạo thành, và Ngài canh tân bộ mặt trái đất. – Đáp.
ALLELUIA: Ga 15, 15b
Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Thầy gọi các con là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy đã nghe biết nơi Cha Thầy, thì Thầy đã cho các con biết”. – Alleluia.
PHÚC ÂM: Mc 7, 14-23
“Những gì từ con người ta xuất ra, đó là cái làm cho người ta ra ô uế”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.
Khi ấy, Chúa Giêsu lại gọi dân chúng mà bảo rằng: “Hết thảy hãy nghe và hiểu rõ lời Ta. Không có gì bên ngoài vào trong con người mà có thể làm cho họ ra ô uế. Chỉ có những gì từ con người ta xuất ra, chính những cái đó mới làm cho họ ra ô uế. Ai có tai để nghe thì hãy nghe”.
Lúc Người lìa dân chúng mà về nhà, các môn đệ hỏi Người về ý nghĩa dụ ngôn ấy. Người liền bảo các ông: “Các con cũng mê muội như thế ư? Các con không hiểu rằng tất cả những gì từ bên ngoài vào trong con người không thể làm cho người ta ra ô uế được, vì những cái đó không vào trong tâm trí, nhưng vào bụng rồi xuất ra”. Như vậy Người tuyên bố mọi của ăn đều sạch. Người lại phán: “Những gì ở trong người ta mà ra, đó là cái làm cho người ta ô uế. Vì từ bên trong, từ tâm trí người ta xuất phát những tư tưởng xấu, ngoại tình, dâm ô, giết người, trộm cắp, tham lam, độc ác, xảo trá, lăng loàn, ganh tị, vu khống, kiêu căng, ngông cuồng. Tất cả những sự xấu đó đều ở trong mà ra, và làm cho người ta ra ô uế”.
Đó là lời Chúa.
ĐTC Phanxicô chúc mừng Tết nguyên đán các nước
Vào cuối buổi tiếp kiến sáng thứ Tư 10/2/2021 Đức Thánh Cha Phanxicô đã chúc Tết đến hàng triệu người, từ Trung Quốc đến Việt Nam, Hàn Quốc, vào ngày 12/2 tới đây.
Sau bài giáo lý, Đức Thánh Cha chúc mừng Tết Nguyên đán các nước ở vùng Viễn Đông và những nơi khác trên thế giới. Ngài nói: “Hàng triệu người sẽ đón Tết Nguyên đán vào thứ Sáu, ngày 12 tháng Hai tới đây. Tôi xin gửi đến tất cả anh chị em và gia đình lời chúc chân thành và lời cầu chúc năm mới sẽ mang lại những hoa trái của tình huynh đệ và liên đới.”
Đức Thánh Cha cũng nhắc nhủ: “Vào thời điểm đặc biệt này, khi chúng ta đang rất lo lắng về việc đối mặt với những thách thức của đại dịch gây ảnh hưởng đến con người về thể chất và tinh thần, nhưng cũng ảnh hưởng đến các mối quan hệ xã hội, tôi hy vọng rằng mọi người đều có thể được tràn đầy sức khỏe và sự bình an trong cuộc sống.”
Đừng quên người nghèo và người yếu đuối nhất
Cuối cùng, trong khi mời gọi cầu nguyện cho ơn hòa bình và mọi điều tốt đẹp khác, Đức Thánh Cha muốn nhắc nhở mọi người rằng những điều này đạt được nhờ lòng tốt, sự tôn trọng, tầm nhìn xa và lòng dũng cảm. Ngài mời gọi: “Đừng bao giờ quên ưu tiên chăm sóc những người nghèo nhất và yếu đuối nhất.”
Cầu nguyện cho nạn nhân của thảm họa lở sông băng ở miền Bắc Ấn Độ
Đức Thánh Cha cũng bày tỏ sự gần gũi với các nạn nhân trong thảm họa lở sông băng ở miền Bắc Ấn Độ, gây ra lũ lụt dữ dội tàn phá các địa điểm xây dựng của hai nhà máy điện. Đức Thánh Cha nói: “Tôi cầu nguyện cho những công nhân đã chết, cho gia đình của họ và tất cả những người bị thiệt hại và bị thương.”
Hồng Thủy – Vatican News
09/02/21 Thứ Ba Tuần V Mùa Thường Niên
BÀI ĐỌC I: St 1, 20 – 2, 4a
“Chúng ta hãy dựng nên con người theo hình ảnh giống như Ta”.
Trích sách Sáng Thế.
Thiên Chúa phán: “Nước hãy sản xuất những sinh vật bò sát và loài chim bay trên mặt đất, dưới vòm trời”. Vậy Thiên Chúa tạo thành những cá lớn, mọi sinh vật sống động mà nước sản xuất theo loại chúng, và mọi chim bay tuỳ theo giống. Thiên Chúa thấy chúng tốt đẹp. Thiên Chúa chúc phúc cho chúng rằng: “Hãy sinh sôi nảy nở cho nhiều, đầy nước biển; loài chim hãy sinh cho nhiều trên mặt đất”. Qua một buổi chiều và một buổi sáng: đó là ngày thứ năm.
Thiên Chúa lại phán: “Đất hãy sản xuất các sinh vật tuỳ theo giống: gia súc, loài bò sát và dã thú dưới đất tuỳ theo loại”. Và đã xảy ra như vậy. Thiên Chúa đã dựng nên dã thú dưới đất tuỳ theo loại, gia súc và mọi loài bò sát dưới đất tuỳ theo giống. Thiên Chúa thấy chúng tốt đẹp; và Thiên Chúa phán: “Chúng ta hãy dựng nên con người theo hình ảnh giống như Ta, để chúng làm chủ cá biển, chim trời, dã thú khắp mặt đất, và tất cả loài bò sát di chuyển trên mặt đất”. Vậy Thiên Chúa đã tạo thành con người giống hình ảnh Chúa; Chúa tạo thành con người giống hình ảnh Thiên Chúa. Người tạo thành họ có nam có nữ. Thiên Chúa chúc phúc cho họ và phán rằng: “Hãy sinh sôi nảy nở cho nhiều đầy mặt đất, và thống trị nó, hãy bá chủ cá biển, chim trời và toàn thể sinh vật di chuyển trên mặt đất”. Thiên Chúa phán: “Đây Ta ban cho các ngươi làm thức ăn mọi thứ cây cỏ mang hạt giống trên mặt đất và toàn thể thảo mộc sinh trái có hạt tuỳ theo giống. Ta ban mọi thứ cây cỏ xanh tươi làm thức ăn cho mọi loài dã thú trên mặt đất, chim trời và toàn thể sinh vật di chuyển trên mặt đất”. Và đã xảy ra như vậy. Thiên Chúa thấy mọi sự Người đã làm rất tốt đẹp. Qua một buổi chiều và một buổi sáng: đó là ngày thứ sáu.
Thế là trời đất và mọi trang điểm của chúng đã hoàn thành. Ngày thứ bảy Thiên Chúa hoàn tất công việc Người đã làm. Và sau khi hoàn tất công việc Người đã làm, thì ngày thứ bảy Người nghỉ ngơi. Chúa chúc phúc và thánh hoá ngày thứ bảy, vì trong ngày đó, Người nghỉ việc tạo thành. Đó là gốc tích trời đất khi được tạo thành.
Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 8, 4-5. 6-7. 8-9
Đáp: Lạy Chúa, lạy Chúa chúng con, lạ lùng thay danh Chúa khắp nơi hoàn cầu (c. 2a).
1) Khi con ngắm cõi trời, công cuộc tay Chúa tạo ra, vầng trăng và muôn tinh tú mà Chúa gầy dựng, thì nhân loại là chi mà Chúa nhớ tới? con người là chi mà Chúa để ý chăm nom? – Đáp.
2) Chúa dựng nên con người kém thiên thần một chút, Chúa trang sức con người bÄng danh dự với vinh quang, Chúa ban cho quyền hành trên công cuộc tay Ngài sáng tạo, Chúa đặt muôn vật dưới chân con người. – Đáp.
3) Nào chiên nào bò, thôi thì tất cả, cho tới những muông thú ở đồng hoang, chim trời với cá đại dương, những gì lội khắp nẻo đường biển khơi. – Đáp.
ALLELUIA: Ga 14, 23
Alleluia, alleluia! – Nếu ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy. – Alleluia.
PHÚC ÂM: Mc 7, 1-13
“Các ngươi gác bỏ một bên các giới răn Thiên Chúa, để nắm giữ tập tục phàm nhân”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.
Khi ấy, những người biệt phái và mấy luật sĩ từ Giêrusalem tụ tập lại bên Chúa Giêsu, và họ thấy vài môn đệ Người dùng bữa với những bàn tay không tinh sạch, nghĩa là không rửa trước. Vì theo đúng tập tục của tiền nhân, những người biệt phái và mọi người Do-thái không dùng bữa mà không rửa tay trước, và ở nơi công cộng về, họ không dùng bữa mà không tắm rửa trước. Họ còn giữ nhiều tập tục khác nữa, như rửa chén, rửa bình, rửa các đồ đồng. Vậy những người biệt phái và luật sĩ hỏi Người: “Sao môn đệ ông không giữ tập tục của tiền nhân mà lại dùng bữa với những bàn tay không tinh sạch?”
Người đáp: “Hỡi bọn giả hình, Isaia thật đã nói tiên tri rất chí lý về các ngươi, như lời chép rằng: ‘Dân này kính Ta ngoài môi miệng, nhưng lòng chúng ở xa Ta. Nó sùng kính Ta cách giả dối, bởi vì nó dạy những giáo lý và những luật lệ loài người’. Vì các ngươi bỏ qua các giới răn Thiên Chúa, để nắm giữ tập tục loài người: rửa bình, rửa chén và làm nhiều điều như vậy”. Và Người bảo: “Các ngươi đã khéo bỏ giới răn Thiên Chúa, để nắm giữ tập tục của các ngươi. Thật vậy, Môsê đã nói: ‘Hãy thảo kính cha mẹ’, và ‘ai rủa cha mẹ, sẽ phải xử tử’. Còn các ngươi thì lại bảo: ‘Nếu ai nói với cha mẹ mình rằng: Những của tôi có thể giúp cha mẹ được là Corban rồi (nghĩa là của dâng cho Chúa)’, và các ngươi không để cho kẻ ấy giúp gì cho cha mẹ nữa. Như thế các ngươi huỷ bỏ lời Chúa bằng những tập tục truyền lại cho nhau. Và các ngươi còn làm nhiều điều khác giống như thế”.
Đó là lời Chúa.
08/02/21 Thứ Hai Tuần V Mùa Thường Niên
BÀI ĐỌC I: St 1, 1-19
“Thiên Chúa phán: và xảy ra như vậy”.
Trích sách Sáng Thế.
Từ nguyên thuỷ Thiên Chúa đã tạo thành trời đất. Đất còn hoang vu trống rỗng, tối tăm bao trùm vực thẳm, và Thần trí Thiên Chúa bay sà trên mặt nước.
Thiên Chúa phán: “Hãy có ánh sáng”. Và có ánh sáng. Thiên Chúa thấy ánh sáng tốt đẹp, Người phân rẽ ánh sáng khỏi tối tăm. Thiên Chúa gọi ánh sáng là ngày, tối tăm là đêm. Qua một buổi chiều và một buổi sáng: đó là ngày thứ nhất.
Thiên Chúa phán: “Hãy có một vòm trời ở giữa nước, phân rẽ nước với nước”, và Thiên Chúa làm nên vòm trời, và phân rẽ nước phía trên vòm trời với nước dưới vòm trời. Và xảy ra như vậy. Thiên Chúa gọi vòm đó là trời. Qua một buổi chiều và một buổi sáng: đó là ngày thứ hai.
Thiên Chúa phán: “Nước dưới trời hãy tụ tại một nơi, để lộ ra chỗ khô cạn. Và đã xảy ra như vậy. Thiên Chúa gọi chỗ khô cạn là đất, và Người gọi khối nước là biển. Thiên Chúa thấy tốt đẹp. Và Thiên Chúa phán: “Đất hãy trổ sinh thảo mộc xanh tươi mang hạt giống, và cây ăn trái phát sinh trái theo giống nó, và trong trái có hạt giống, trên mặt đất. Và đã xảy ra như vậy. Tức thì đất sản xuất thảo mộc xanh tươi mang hạt theo giống nó, và cây phát sinh trái trong có hạt tuỳ theo loại nó. Và Thiên Chúa thấy nó tốt đẹp. Qua một buổi chiều và một buổi sáng: đó là ngày thứ ba.
Thiên Chúa còn phán: “Hãy có những vật sáng trên vòm trời và hãy phân chia ngày và đêm, và trở thành dấu chỉ thời gian, ngày và năm tháng, để soi sáng trên vòm trời và giãi sáng mặt đất”. Và đã xảy ra như vậy. Thiên Chúa đã làm nên hai vầng sáng lớn: Vầng sáng lớn hơn làm chủ ban ngày, và vầng sáng nhỏ hơn làm chủ ban đêm; và Ngài cũng làm nên các tinh tú. Thiên Chúa đặt chúng trên vòm trời để soi sáng trên mặt đất, và làm chủ ngày đêm, và phân chia ánh sáng với tối tăm. Thiên Chúa thấy tốt đẹp. Qua một buổi chiều và một buổi sáng: đó là ngày thứ tư.
Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 103, 1-2a. 5-6. 10 và 12. 24 và 35c
Đáp: Nguyện cho Chúa hân hoan vì công cuộc của Chúa (c. 31b).
1) Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa. Lạy Chúa là Thiên Chúa của con, Ngài rất ư vĩ đại! Ngài mặc lấy oai nghiêm huy hoàng, ánh sáng choàng thân như mang áo khoác. – Đáp.
2) Ngài dựng vững địa cầu trên nền tảng, cho tới muôn đời nó chẳng lung lay. Ngài dùng biển che phủ nó như áo che thân, trên ngọn núi non muôn ngàn nước đọng. – Đáp.
3) Ngài lệnh cho mạch nước tràn ra thành suối, chúng chảy rì rào giữa miền non núi. Bên cạnh chúng, chim trời cư ngụ, từ trong ngành cây vang ra tiếng hót. – Đáp.
4) Lạy Chúa, thực nhiều thay công cuộc của Ngài! Ngài đã tạo thành vạn vật cách khôn ngoan, địa cầu đầy dẫy loài thụ tạo của Ngài. Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa. – Đáp.
ALLELUIA: Ga 14, 5
Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống, không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”. – Alleluia.
PHÚC ÂM: Mc 6, 53-56
“Tất cả những ai chạm tới Người, đều được khỏi bệnh”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.
Khi ấy, Chúa Giêsu và các môn đệ qua biển rồi, các ngài tới miền Giênêsarét và ghé bến. Các ngài lên khỏi thuyền, tức thì người ta nhận ra Người, họ liền rảo chạy khắp miền, và nghe tin Người ở đâu thì khiêng những người đau yếu nằm trên chõng đến đó. Bất cứ Người vào làng trại hay đô thị nào, người ta cũng đặt các bệnh nhân ở các nơi công cộng và xin Người cho họ ít là được chạm tới gấu áo Người, và tất cả những ai chạm tới Người, đều được khỏi bệnh.
Đó là lời Chúa.
ĐTC Phanxicô: Lời trở nên xác thịt để chạm đến sự yếu đuối của chúng ta
![]() |
ĐTC Phanxicô: Lời trở nên xác thịt để chạm đến sự yếu đuối của chúng ta |
Trưa 3/1, Chúa Nhật II sau lễ Giáng Sinh, ĐTC Phanxicô đã có một bài huấn dụ ngắn, sau đó đọc Kinh Truyền Tin, được phát đi từ thư viện Dinh Tông Toà. Đức Thánh Cha nhấn mạnh đến việc Thiên Chúa trở nên xác thịt để chạm đến sự yếu đuối của chúng ta. Ngài không khinh thường bất cứ điều gì, nhưng chia sẻ mọi sự với chúng ta.
Bài huấn dụ trước khi đọc Kinh Truyền Tin
Anh chị em thân mến, chào anh chị em!
Chúa Nhật II sau lễ Giáng Sinh, Lời Chúa không cho chúng ta một giai đoạn trong cuộc đời của Chúa Giê-su, nhưng nói với chúng ta về Ngài trước khi Ngài sinh ra. Lời Chúa đưa chúng ta lùi trở lại, để vén mở điều gì đó về Chúa Giêsu trước khi Ngài đến giữa chúng ta.
Điều này trên hết nằm ở phần mở đầu của Tin Mừng Gioan: “Từ nguyên thuỷ đã có Ngôi Lời” (Ga 1,1). “Từ nguyên thuỷ”: đây là những lời đầu tiên của Kinh Thánh, cũng giống như bắt đầu những lời tường thuật về sự sáng tạo: “Lúc khởi đầu, Thiên Chúa sáng tạo trời đất” (St 1,1). Bài Tin Mừng hôm nay nói rằng Đấng mà chúng ta đã chiêm ngưỡng trong lễ Giáng Sinh, như một trẻ thơ, Chúa Giêsu, đã hiện hữu trước: trước khi khởi đầu vạn vật, trước cả vũ trụ, trước tất cả. Ngài có trước không gian và thời gian. “Ở nơi Người là sự sống” (Ga 1,4) trước khi sự sống xuất hiện.
Thánh Gioan gọi là Lời, là Lời Nói. Điều này muốn nói gì với chúng ta? Lời nói được dùng để giao tiếp: người ta không nói một mình, nhưng nói với ai đó. Giờ đây, việc Chúa Giêsu từ khởi đầu là Lời nghĩa là ngay từ đầu Thiên Chúa muốn giao tiếp với chúng ta, Ngài muốn nói với chúng ta. Con Một của Chúa Cha (xem câu 14) muốn nói với chúng ta về vẻ đẹp của việc làm con Thiên Chúa; Ngài là “ánh sáng thật” (câu 9) và muốn đưa chúng ta ra khỏi bóng tối của sự dữ; Ngài là “sự sống” (câu 4), Ngài biết sự sống của chúng ta và muốn nói với chúng ta rằng Ngài luôn yêu sự sống. Ngài yêu tất cả chúng ta. Đây là thông điệp tuyệt vời hôm nay: Chúa Giêsu là Lời, Lời vĩnh cửu của Thiên Chúa, Đấng luôn nghĩ đến chúng ta và muốn giao tiếp với chúng ta.
Để làm như vậy, Ngài đã đi xa hơn lời nói. Thật vậy, nơi trọng tâm của bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta được biết rằng Ngôi Lời “đã trở nên xác phàm và cư ngụ giữa chúng ta” (c. 14). Ngài đã trở thành “xác thịt”: tại sao Thánh Gioan lại sử dụng cách diễn đạt này, “xác thịt”? Thánh Gioan không thể nói một cách thanh nhã hơn rằng Ngài đã trở thành một người nam sao? Không. Thánh Gioan dùng từ xác thịt vì nó biểu thị tình trạng con người chúng ta với tất cả sự yếu đuối của nó, với tất cả sự mong manh của nó. Điều đó nói với chúng ta rằng Thiên Chúa đã tự trở nên yếu đuối để chạm vào sự yếu đuối của chúng ta. Vì vậy, kể từ khi Chúa trở nên xác phàm, không có gì trong cuộc sống của chúng ta lại xa lạ đối với Ngài. Không có gì Ngài khinh thường, chúng ta có thể chia sẻ mọi điều với Ngài. Thưa anh chị em, Thiên Chúa đã trở nên xác thịt để nói với bạn rằng Ngài yêu bạn chính ở đấy, trong sự mong manh của chúng ta, mong manh của bạn; Ngài yêu bạn chính ở đấy, nơi chúng ta xấu hổ nhất, nơi bạn xấu hổ nhất. Ngài đi vào nỗi xấu hổ của chúng ta để trở nên người anh em của chúng ta, để chia sẻ cuộc sống chúng ta.
Ngài đã trở thành xác thịt và không tháo lui. Ngài không mang nhân tính của chúng ta như một tấm áo mặc vào rồi cởi ra. Không, Ngài chưa bao giờ tách mình ra khỏi xác thịt của chúng ta. Và Ngài sẽ không bao giờ tách mình khỏi nó: bây giờ và mãi mãi Ngài ở trên trời với thân thể xác phàm của Ngài. Ngài mãi mãi gắn bó với nhân loại chúng ta, chúng ta có thể nói rằng Ngài đã “kết hôn” với nó. Thật vậy, Tin Mừng nói rằng Ngài đến ở giữa chúng ta. Ngài không đến thăm chúng ta, nhưng Ngài đến cư ngụ với chúng ta, để ở với chúng ta. Ngài muốn gì ở chúng ta? Ngài muốn sự thân mật lớn lao. Ngài muốn chúng ta chia sẻ với Ngài niềm vui và đau khổ, mong ước và sợ hãi, hy vọng và nỗi buồn, con người và hoàn cảnh. Chúng ta hãy làm điều đó, chúng ta hãy mở rộng trái tim của chúng ta với Ngài, hãy nói với Ngài mọi sự. Chúng ta hãy dừng lại trong thinh lặng trước khung cảnh Chúa Giáng Sinh để nếm cảm sự dịu dàng của Thiên Chúa đã tự làm cho mình trở nên gần gũi, tự làm cho mình trở nên xác thịt. Và đừng sợ, chúng ta hãy mời Ngài đến với chúng ta, đến nhà chúng ta, đến với gia đình của chúng ta, với những yếu đuối của chúng ta. Hãy mời Ngài đến xem những thương tích của chúng ta. Ngài sẽ đến và cuộc sống sẽ thay đổi.
Xin Thánh Mẫu của Thiên Chúa, nơi Ngôi Lời trở thành xác thịt, giúp chúng ta chào đón Chúa Giêsu, Đấng gõ cửa trái tim để sống với chúng ta.
Văn Yên, SJ – Vatican News
ĐTC Phanxicô: Lòng biết ơn làm cho thế giới tốt hơn
Buổi tiếp kiến chung cuối cùng của Đức Thánh Cha trong năm 2020 vào sáng 30/12 vẫn được tổ chức theo hình thức trực tuyến tại Thư viện Dinh Tông tòa. Trong bài giáo lý, Đức Thánh Cha tiếp tục trình bày về đề tài cầu nguyện, với chủ đề lời cầu nguyện tạ ơn.
Dựa trên đoạn Tin Mừng theo thánh Luca thuật lại câu chuyện người phong cùi duy nhất trong số 10 người được lành bệnh quay trở lại tạ ơn Chúa Giê-su, Đức Thánh Cha nhắc đến tầm quan trọng của lòng biết ơn. Nó cho thấy sự khác biệt lớn giữa những tấm lòng biết ơn và những tấm lòng không biết ơn; giữa những người coi mọi thứ là công sức của họ và những người đón nhận mọi thứ như ân sủng.
Lời tạ ơn của Ki-tô hữu xuất phát từ lòng biết ơn tình yêu của Thiên Chúa được mặc khải qua sự Nhập thể của Chúa Giê-su, Con Thiên Chúa và Đấng Cứu độ của chúng ta. Các trình thuật Tin Mừng về việc giáng sinh của Chúa Ki-tô cho chúng ta thấy cách đón nhận Đấng Cứu Thế đến của các tâm hồn tin tưởng và cầu nguyện cho lời hứa của Thiên Chúa được thực hiện.
Đức Thánh Cha cầu chúc rằng việc cử hành lễ Giáng sinh của chúng ta được ghi dấu bằng lời cầu nguyện tạ ơn vì ân sủng cứu độ của Thiên Chúa tuôn đổ xuống trên thế giới của chúng ta. Và xin cho những lời tạ ơn này giúp chúng ta có thể mang niềm vui và hy vọng của Tin Mừng cho những người xung quang chúng ta, đặc biệt là những anh chị em nghèo khổ nhất.
Chúa Giê-su không xa tránh những người phong cùi
Mở đầu bài giáo lý, Đức Thánh Cha nhắc lại rằng ngoài nỗi đau thể xác, những người bệnh phong cùi còn bị gạt ra ngoài lề xã hội. Nhưng Chúa Giê-su không ngại gặp họ. Đôi khi Người vượt quá giới hạn do lề luật đặt ra; Người chạm vào người bệnh – điều không được làm -, ôm lấy họ và chữa lành họ.
Mười người phong cùi
Trong câu chuyện được thuật lại trong Tin Mừng Thánh Luca, Chúa Giê-su không tiếp xúc trực tiếp với họ. Sau lời cầu xin của những người phong cùi: “Lạy Thầy Giê-su, xin thương xót chúng tôi!” (17,13), Chúa Giê-su ngay lập tức bảo họ đi trình diện với các tư tế (c.14), những người, theo lề luật, có trách nhiệm chứng nhận các bệnh nhân được chữa lành.
Đức Thánh Cha nhận xét: Chúa Giêsu không nói gì khác. Chúa lắng nghe lời cầu nguyện của họ, Chúa đã nghe thấy tiếng kêu xin thương xót của họ, và lập tức bảo họ đến các thầy tư tế.
Mười người phong cùi đó tin tưởng, họ không ở đó đợi cho đến khi được chữa lành; họ tin tưởng và đi ngay lập tức, và khi đang đi thì họ được chữa lành, cả mười người đều lành. Do đó, các tư tế có thể đã nhìn thấy sự hồi phục của họ và cho họ trở lại cuộc sống bình thường.
Và Đức Thánh Cha nhấn mạnh: Nhưng ở đây có điểm quan trọng nhất: trong nhóm đó, chỉ có một người, trước khi đi gặp các thầy tư tế, đã quay lại tạ ơn Chúa Giê-su và ngợi khen Thiên Chúa vì ân sủng đã nhận được. Chỉ một người, chín người còn lại tiếp tục hành trình. Và Chúa Giê-su lưu ý rằng người đàn ông đó là người Samaria, một loại “lạc giáo” đối với người Do Thái thời đó. Chúa Giê-su nhận xét: “Sao chẳng có ai trở lại tôn vinh Thiên Chúa, ngoại trừ người ngoại bang này?” (17,18).
Ân sủng đi trước lời tạ ơn
Và Đức Thánh Cha nhận định: Câu chuyện này phân chia thế giới làm hai: một bên là những người không cảm ơn và bên kia là những người tạ ơn; một bên đón nhận mọi thứ như họ phải được nhận, và một bên đón nhận mọi thứ như một món quà, như một ân sủng. Sách Giáo lý viết: “Mọi biến cố và mọi nhu cầu đều có thể trở thành dịp để dâng lời tạ ơn” (số 2638). Do đó, Đức Thánh Cha nói: Lời cầu nguyện tạ ơn luôn luôn bắt đầu từ đây: nhận ra mình nhận được ân sủng trước. Chúng ta đã được nghĩ đến trước khi chúng ta học cách nghĩ về người khác; chúng ta đã được yêu thương trước khi chúng ta học cách thương yêu; chúng ta đã được mong muốn trước khi một mong muốn nảy sinh trong tâm hồn chúng ta. Nếu chúng ta nhìn cuộc sống như thế này thì lời “cảm ơn” trở thành động lực ngày sống của chúng ta.
Món quà sự sống
Ki-tô hữu gọi bí tích quan trọng nhất, (bí tích Thánh Thể), là “Eucaristia”; trong tiếng Hy Lạp, từ này có nghĩa là tạ ơn. Đức Thánh Cha giải thích: Các Ki-tô hữu cũng như tất cả những người có đức tin, chúc tụng Chúa về món quà là sự sống. Sống, trên hết, có nghĩa là lãnh nhận: nhận được sự sống! Tất cả chúng ta được sinh ra bởi vì có ai đó mong muốn sự sống cho chúng ta. Và đây chỉ là khoản nợ đầu tiên trong một chuỗi dài những món nợ mà chúng ta mắc nợ trong cuộc sống. Nợ ơn nghĩa. Trong cuộc sống của chúng ta, có hơn một người đã nhìn chúng ta bằng đôi mắt trong sáng, hoàn toàn nhưng không. Thông thường họ là những nhà giáo dục, các giáo lý viên, những người đã thực hiện vai trò của mình vượt quá mức độ yêu cầu của bổn phận. Và họ đã khơi dậy lòng biết ơn trong chúng ta. Tình bạn cũng là một món quà để luôn biết ơn.
Tình yêu làm nảy sinh lòng biết ơn
Tiếp tục bài giáo lý Đức Thánh Cha nhận xét: Lời “cám ơn” này, lời mà chúng ta phải liên tục nói, lời mà Ki-tô hữu chia sẻ với mọi người, phát triển trong cuộc gặp gỡ với Chúa Giê-su. Các Tin Mừng chứng thực rằng khi Chúa Giê-su đi ngang qua, Người thường gợi lên trong lòng những người được gặp Người niềm vui và lời ngợi khen Thiên Chúa. Các tường thuật trong Tin Mừng kể về những người cầu nguyện, những người được sự giáng sinh của Chúa Cứu Thế tác động. Và chúng ta cũng được kêu gọi tham gia vào niềm hân hoan bao la này.
Và câu chuyện về mười người phong cùi được chữa lành cũng gợi ý điều này. Đức Thánh Cha giải thích: Đương nhiên, mọi người đều vui mừng vì được hồi phục sức khỏe, có thể thoát ra khỏi sự cách ly bắt buộc liên tục khiến họ bị loại khỏi cộng đồng. Nhưng trong số họ có một người cảm nhận thêm một niềm vui: ngoài việc được chữa lành bệnh, anh ta còn vui mừng vì được gặp gỡ Chúa Giêsu, không những được giải thoát khỏi sự dữ, mà giờ đây anh ta còn chắc chắn được yêu thương. Đây là điều cốt lõi: khi bạn cảm ơn, bạn thể hiện sự chắc rằng bạn được yêu thương. Đó là khám phá ra tình yêu như sức mạnh điều khiển thế giới, như thi sĩ Dante đã nói: Tình yêu “làm di chuyển mặt trời và các vì sao khác” (Paradiso, XXXIII, 145 ). Chúng ta không còn là những lữ khách lang thang đây đó không mục đích: chúng ta có một ngôi nhà, chúng ta ở trong Chúa Ki-tô, và từ “nơi cư trú” này, chúng ta chiêm ngắm phần còn lại của thế giới, và nó dường như vô cùng đẹp hơn đối với chúng ta.
Niềm vui gặp gỡ Chúa
Do đó, Đức Thánh Cha mời gọi: Anh chị em thân mến, chúng ta hãy luôn cố gắng sống trong niềm vui được gặp gỡ với Chúa Giêsu. Chúng ta hãy gieo trồng niềm vui. Ngược lại, ma quỷ, sau khi đã lừa dối chúng ta, luôn khiến chúng ta buồn bã và cô đơn. Nếu chúng ta ở trong Chúa Ki-tô, không có tội lỗi và sự đe dọa nào có thể ngăn cản chúng ta tiếp tục bước đi với niềm vui, cùng với rất nhiều bạn đồng hành.
Lòng biết ơn giúp thế giới tốt đẹp hơn
Đức Thánh Cha nhắc nhở: Đặc biệt, chúng ta đừng quên cảm ơn: nếu chúng ta là người mang lòng biết ơn thì thế giới cũng trở nên tốt đẹp hơn, dù chỉ một chút thôi, nhưng cũng đủ để truyền đi một chút hy vọng. Tất cả hiệp nhất và liên kết và mỗi người có thể làm phần việc của mình ở nơi của mình. Con đường hạnh phúc là điều mà Thánh Phao-lô đã mô tả ở cuối một trong những bức thư của ông: «Hãy cầu nguyện không ngừng, hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh: đó là điều Thiên Chúa muốn trong Chúa Giê-su Ki-tô. Anh em đừng dập tắt Thần Khí ”(1Ts 5 ,7-19). Đừng dập tắt Thần Khí, chương trình đẹp đẽ của sự sống! Đừng dập tắt Thánh Linh ở trong lòng chúng ta, Đấng hướng dẫn chúng ta đến lòng biết ơn.
Giúp đỡ cho Croatia
Cuối bài giáo lý Đức Thánh Cha đã kêu gọi giúp đỡ cho nước Croatia bị động đất. Đức Thánh Cha nói: “Hôm qua một trận động đất đã gây nên thương vong và những thiệt hại lớn ở Croatia. Tôi bày tỏ sự gần gũi của tôi với những người bị thương và những người bị ảnh hưởng bởi trận động đất và tôi cầu nguyện đặc biệt cho những người đã chết và cho gia đình của họ. Tôi hy vọng rằng các cơ quan chức năng của đất nước, được sự giúp đỡ của cộng đồng quốc tế, sẽ sớm xoa dịu được nỗi đau của người dân Croatia thân yêu.”
Hồng Thủy – Vatican News
Bài Tiêu Biểu
-
PHẦN THỨ NHẤT CÁC KINH ĐỌC SÁNG TỐI NGÀY THƯỜNG VÀ CHÚA NHẬT KINH TRUYỀN TIN – Đức Chúa Trời sai thánh Thiên Thần truyền tin cho Rất Thánh Đ...
-
BÀI ĐỌC I: Cv 16, 1-10 “Xin đi sang Macêđonia mà cứu giúp chúng tôi”. Trích sách Tông đồ Công vụ. Trong những ngày ấy, Phaolô đến Đerbê và L...
-
14/12/20 Thứ Hai Tuần III Mùa Vọng BÀI ĐỌC I: Ds 24, 2-7. 15-17a “Ngôi sao từ nhà Giacóp mọc lên”. Trích sách Dân Số. Trong những ngày ấy,...
-
Mùa Chay (Lent): Đây là khoảng thời gian quan trọng nhất trong năm phụng vụ để chuẩn bị tâm hồn đón mừng lễ Phục Sinh. Dưới đây là những ...
-
Tình hình dịch bệnh đã khả quan. Trong bối cảnh này, ngày lễ Corpus Christi đã được khôi phục ở nhiều nơi, và hàng triệu người đã tham gia...
-
Lễ Vọng BÀI ĐỌC I: St 11, 1-9 “Ta hãy xuống coi và tại đó Ta làm cho ngôn ngữ chúng lộn xộn”. Trích sách Sáng Thế. Lúc bấy giờ toàn thể lã...
-
BÀI ĐỌC I: 1 V 17, 7-16 “Vò bột không cạn và bình dầu không giảm như lời Chúa đã dùng lời Êlia mà phán”. Trích sách Các Vua quyển thứ nh...
-
Theo Vatican News : Lúc 9h45 sáng theo giờ Roma, Đức Hồng y Nhiếp Chính Kevin Farrell đã chính thức thông báo tin Đức Giáo hoàng Phan-xi-cô ...
-
Video này kể về hành trình truyền giáo và kết cục của 12 Tông đồ (và một số nhân vật quan trọng khác trong Hội thánh sơ khai), những người ...
-
Xin chia buồn cùng gia đình trước sự mất mát của ông Giuse Phạm Ích Bình . Trong niềm tin Kitô giáo, lời cầu nguyện là món quà quý giá nhất ...







