15/02/21 Thứ Hai Tuần VI Mùa Thường Niên
BÀI ĐỌC I: St 4, 1-15. 25
“Cain xông vào giết Abel em mình”.
Trích sách Sáng Thế.
Ađam ăn ở với vợ là Evà; bà mang thai, sinh ra Cain, và nói rằng: “Nhờ ơn Chúa, tôi sinh được người con”. Bà sinh ra Abel là em. Abel thì chăn chiên, còn Cain thì làm ruộng. Sau một thời gian, Cain lấy hoa trái đồng ruộng dâng lên cho Chúa. Abel cũng bắt các con vật đầu đàn và lấy mỡ mà dâng lên cho Chúa. Chúa đoái nhìn đến Abel và của lễ ông dâng. Còn Cain và của lễ của ông, thì Chúa không nhìn đến, nên Cain quá căm tức và sụ mặt xuống. Chúa nói với Cain: “Tại sao ngươi căm tức, tại sao ngươi sụ mặt như thế? Nếu ngươi làm lành, sao ngươi không ngẩng mặt lên; còn nếu ngươi làm dữ, thì tội đã kề ở cửa ngươi. Lòng ganh tị thúc đẩy ngươi, ngươi phải chế ngự nó”.
Cain nói cùng em là Abel rằng: “Chúng ta hãy ra ngoài”. Và khi hai anh em đã ra tới đồng, thì Cain xông vào giết Abel em mình. Chúa phán cùng Cain rằng: “Abel, em ngươi đâu?” Cain thưa: “Tôi đâu có biết! Tôi có phải là người giữ em tôi đâu?” Chúa phán: “Ngươi đã làm gì? Tiếng máu em ngươi từ đất kêu thấu đến Ta. Bây giờ, ngươi bị chúc dữ trên phần đất đã mở miệng hút máu em ngươi do tay ngươi làm đổ ra. Khi ngươi trồng tỉa, đất sẽ không sinh hoa trái cho ngươi. Ngươi sẽ đi lang thang khắp mặt đất”. Cain thưa cùng Chúa rằng: “Tội ác tôi quá nặng nề, đâu tôi còn đáng tha thứ. Hôm nay Chúa đuổi tôi ra khỏi mặt đất, tôi sẽ ẩn trốn khỏi mặt Chúa và tôi sẽ đi lang thang trên mặt đất, nhưng ai gặp tôi, sẽ giết tôi”. Chúa bảo: “Không có vậy đâu, hễ ai giết Cain, thì sẽ bị phạt gấp bảy lần”. Rồi Chúa ghi trên Cain một dấu, để ai gặp hắn, sẽ không giết hắn.
Ađam còn ăn ở với vợ, bà sinh một con trai đặt tên là Seth, bà nói: “Thiên Chúa đã ban cho tôi một đứa con trai khác thế cho Abel mà Cain đã giết”.
Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 49, 1 và 8. 16bc-17. 20-21
Đáp: Hãy hiến dâng Thiên Chúa lời khen ngợi (c. 14a).
Xướng:
1) Chúa là Thiên Chúa đã lên tiếng kêu gọi địa cầu, từ chỗ mặt trời mọc lên tới nơi lặn xuống. Ta không khiển trách ngươi về chuyện dâng lễ vật, vì lễ toàn thiêu của ngươi đặt ở trước mặt Ta luôn. – Đáp.
2) Tại sao ngươi ưa kể ra những điều huấn lệnh, và miệng ngươi thường nói về minh ước của Ta? Ngươi là kẻ không ưa lời giáo huấn và ném bỏ lời Ta lại sau lưng? – Đáp.
3) Ngươi ngồi đâu là buông lời nói xấu anh em, làm tủi nhục cho người con cùng mẹ với ngươi. Ngươi làm thế, mà Ta đành yên lặng? Ngươi đã tưởng rÄng Ta giống như ngươi? Ta sẽ bắt lỗi, sẽ phơi bày trước mặt ngươi tất cả. – Đáp.
ALLELUIA: Ga 15, 15b
Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Thầy gọi các con là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy đã nghe biết nơi Cha Thầy, thì Thầy đã cho các con biết”. – Alleluia.
PHÚC ÂM: Mc 8, 11-13
“Tại sao thế hệ này lại xin điềm lạ?”
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.
Khi ấy, các người biệt phái xuất hiện và bắt đầu tranh luận với Chúa Giêsu. Họ xin Người một điềm lạ trên trời để thử Người. Người thở dài mà nói: “Tại sao thế hệ này lại xin điềm lạ? Quả thật, Ta bảo các ông hay: Sẽ chẳng cho thế hệ này điềm lạ nào”. Rồi bỏ họ đó, Người lại xuống thuyền sang bờ bên kia.
Đó là lời Chúa.
14/02/21 Chúa Nhật Tuần VI Mùa Thường Niên
BÀI ĐỌC I: Lv 13, 1-2. 44-46
“Người phong cùi phải ở riêng ngoài trại”.
Trích sách Lêvi.
Chúa phán cùng Môsê và Aaron rằng: “Nếu người nào thấy da thịt mình xuất hiện màu sắc khác thường, hoặc mụn nhọt hay những vết bóng láng, đó là dấu bệnh phong cùi, phải đem họ đến tư tế Aaron, hoặc đến một vị nào trong các con trai của ông.
“Vậy ai mắc bệnh phong cùi, và tư tế ra lệnh phải ở riêng, thì phải mặc áo rách, để đầu trần, lấy áo che miệng và la to rằng mình mắc bệnh truyền nhiễm và ô uế. Bao lâu người đó còn mắc bệnh phong cùi và ô uế, họ phải ở riêng một mình ngoài trại”.
Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 31, 1-2. 5. 11
Đáp: Chúa là chỗ dung thân, Chúa giữ con khỏi điều nguy khổ (c. 7).
Xướng:
1) Phúc thay người được tha thứ lỗi lầm, và tội phạm của người được ơn che đậy! Phúc thay người mà Chúa không trách cứ lỗi lầm, và trong lòng người đó chẳng có mưu gian! – Đáp.
2) Tôi xưng ra cùng Chúa tội phạm của tôi, và lỗi lầm của tôi, tôi đã không che giấu. Tôi nói: “Con thú thực cùng Chúa điều gian ác của con, và Chúa đã tha thứ tội lỗi cho con”. – Đáp.
3) Chư vị hiền nhân, hãy vui mừng hân hoan trong Chúa, và mọi người lòng ngay hãy hớn hở reo mừng. – Đáp.
BÀI ĐỌC II: 1 Cr 10, 31 – 11, 1
“Anh em hãy noi gương tôi, như tôi đã noi gương Đức Kitô”.
Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.
Anh em thân mến, dầu anh em ăn, dầu anh em uống, dầu anh em làm việc gì khác, anh em hãy làm mọi sự cho sáng danh Chúa. Anh em đừng nên cớ cho người Do-thái, dân ngoại hay Hội thánh của Thiên Chúa phải vấp phạm. Như tôi đây, tôi cố làm hài lòng mọi người trong mọi sự, không tìm điều gì lợi ích cho tôi, nhưng tìm điều lợi ích cho nhiều người, để họ được cứu rỗi. Anh em hãy noi gương tôi, như tôi đã noi gương Đức Kitô.
Đó là lời Chúa.
ALLELUIA: Ga 14, 5
Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống, không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”. – Alleluia
PHÚC ÂM: Mc 1, 40-45
“Bệnh cùi biến mất và người ấy được sạch”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.
Khi ấy, có một người bệnh cùi đến van xin Chúa Giêsu và quỳ xuống thưa Người rằng: “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể khiến tôi nên sạch”. Động lòng thương, Chúa Giêsu giơ tay đặt trên người ấy và nói: “Ta muốn, anh hãy khỏi bệnh”. Tức thì bệnh cùi biến mất và người ấy được sạch. Nhưng Người nghiêm nghị bảo anh đi ngay và dặn rằng: “Anh hãy ý tứ đừng nói cho ai biết, một hãy đi trình diện cùng trưởng tế và dâng của lễ theo luật Môsê để minh chứng mình đã được khỏi bệnh”. Nhưng đi khỏi, người ấy liền cao rao và loan truyền tin đó, nên Chúa Giêsu không thể công khai vào thành nào được. Người dừng lại ở ngoài thành, trong những nơi vắng vẻ, và người ta từ khắp nơi tuôn đến cùng Người.
Đó là lời Chúa.
Thư gởi mẹ từ thiên đường
Gởi mẹ yêu dấu, người mẹ đau khổ của con. Hôm nay lễ Valentine, cũng là ngày tròn một năm con xuất hiện trên cuộc đời. Con tượng thai trong lòng mẹ vào một đêm mà ba mẹ chưa sẵn sàng cho đời sống hôn nhân. Mẹ vẫn vô tư làm việc và vui đùa trong những ngày sau đó. Để rồi hai tuần sau cái lúc mẹ hoang mang phát hiện ra sự hiện diện lạ kỳ của con trong cơ thể mẹ, mẹ tiễn con ra khỏi tử cung của mẹ sau nhiều đêm sống trong nước mắt. Giờ con đã là một thiên thần nhỏ trên Thiên Đường. Suốt thời gian ấm áp nằm im lặng trong lòng mẹ, con đã nghe rõ nỗi lo lắng và bế tắc tột cùng của mẹ. Cho mãi đến hôm nay, khi mẹ chưa thể nguôi ngoai nỗi đau mất con và mặc cảm tội lỗi, bao nhiêu người vẫn vô tâm dằn xé thêm nỗi đau của người mẹ tội nghiệp của con.
Buồn cười lắm mẹ ạ! Từ Thiên Đường, con nhìn thấy bao nhiêu người đang hăng hái hoạt động ủng hộ sự sống. Họ viết những bài lý luận dài lắm, họ đăng những hình ảnh rợn óc, để rồi họ vô tâm gọi đi gọi lại những người như mẹ của con là những người mẹ vô tâm, người mẹ ác độc…, vì họ nghĩ rằng đó là cách tuyên truyền hiệu quả. Nhan nhãn khắp nơi, ở đâu có nói về những đứa trẻ như con, thì họ đều dùng những từ xấu xa nhất để nói về người mẹ tội nghiệp của con. Họ nhân danh việc bảo vệ sự sống đấy, nhưng họ đâu biết họ đang vô tình giết chết những người mẹ từng ngày. Bao nhiêu người tự cho rằng mình biết xót xa thương các thai nhi, nhưng họ lại không đủ nhạy bén tình người để biết rằng mẹ còn thương con gấp ngàn lần họ. Họ không đủ nhạy cảm để hiểu mẹ đau khổ tột bậc như thế nào khi phải tiễn biệt con khỏi cung lòng mình. Trước khi tiễn con đi, mẹ đứng trước muôn ngàn bế tắc và khủng hoảng. Nếu không phải vì hoang mang tột độ, mất hết tỉnh táo vì không nơi bám víu, mẹ đâu có đi đến quyết định nông nỗi, để hôm nay chính mình vẫn ân hận không nguôi như vậy.
Hồi còn nằm trong lòng mẹ, con đã từng hy vọng tràn trề về ngày mình sẽ được cất tiếng khóc chào đời. Con đã muốn nói với mẹ rằng: mẹ đừng có lo! Những đau khổ và bế tắc mà mẹ đang mang một mình sẽ được giải quyết êm đẹp thôi, chỉ cần một chút trách nhiệm đạo đức của những người vẫn hằng bên mẹ. Con nghĩ ba con sẽ can đảm cùng mẹ lãnh trách nhiệm về con. Con nghĩ rằng, có chuyện gì đi nữa, ông bà ngoại cũng thương lấy hai mẹ con mình trước, chứ không ích kỷ yêu lấy cái tiếng tăm rởm của mình trước mặt chòm xóm. Con cũng nghĩ rằng ông bà nội sẽ cùng ba đón nhận con và thực hiện trách nhiệm máu mủ của mình, chứ không nhẫn tâm trút hết trách nhiệm lên một cô gái yếu đuối như mẹ, để rồi bình thản rút êm và thản nhiên nhìn nhận gia đình mình vẫn nề nếp. Con còn thấy có những người họ hàng, những người bạn thân… hay tâm sự và đi chơi với mẹ nữa. Trong suy nghĩ thật thà của con, con nghĩ họ sẽ dang rộng vòng tay nâng đỡ hai mẹ con đang cần bao bọc mọi bề, khi họ hay tin mẹ đang mang con trong lòng. Con đã từng cười thầm rằng mẹ lo lắng quá đáng. Dẫu rằng mẹ đã có lỗi khi đã không chừng mực trong tình yêu trước hôn nhân. Nhưng điều đó đâu phải là lý do đầy đủ để xoá bỏ đi một chân lý đạo đức này: việc bảo vệ con là trách nhiệm đạo đức của cả một cộng đoàn những người thân thiết quanh mẹ lận mà! Nhưng cuối cùng, tất cả những người thân yêu ấy đều không chìa tay ra với mẹ, dù chỉ một người cũng không. Con đã nghĩ sai về họ rồi phải không mẹ?
Ngày con rời mẹ ra đi, con nhìn mẹ đau khổ mất con, con mất mẹ, con buồn lắm. Con thừa nhận mẹ đã quyết định sai, nhưng con thương mẹ chứ không trách mẹ đâu, vì mẹ đáng thương hơn đáng tội. Cái giây phút đó, con hiểu rõ nhất con không phải là nạn nhân của sự vô tâm của mẹ, như người ta hay nói, mà thật ra là cả mẹ và con, hai con người đau khổ chúng ta, đều là nạn nhân của rất nhiều người đáng ra phải nâng đỡ mẹ: ba con, ông bà ngoại, ông bà nội, anh em và bạn bè thân thiết của mẹ… những người hôm nay vẫn thản nhiên nhân danh đạo đức để trách cứ chuyện quá khứ của mẹ con, mà không hề nhìn thấy phần thiếu sót trách nhiệm của mình đã khiến mẹ đi đến quyết định nông nỗi. Giá mà xã hội này nói nhiều hơn về trách nhiệm đạo đức của những người thân yêu của mẹ, mẹ nhỉ, chắc sẽ không có nhiều đứa trẻ phải xa mẹ sớm như con nữa đâu.
Mẹ biết không, ở bên Chúa mỗi ngày, con đã từng hỏi Chúa nghĩ gì về chuyện của con. Chúa kỳ ghê, chẳng trả lời thẳng gì cả mẹ à! Chúa chỉ kể cho con nghe việc Chúa tha thứ cho người đàn bà tội lỗi để bà sửa đổi, việc Chúa đưa lên Thiên Đàng một người suốt đời trộm cắp, nhưng chỉ ăn năn phút cuối. Chúa còn kể cho con nghe chuyện Chúa chữa lành tên đầy tớ của một sĩ quan Roma, vốn là kẻ thù của dân tộc Chúa nữa… Chúa kể cho con nghe nhiều chuyện lắm. Chuyện gì Chúa cũng đặt việc cứu vớt một con người đau khổ lên trên, vì nó quan trọng hơn mọi thứ tội lỗi quá khứ, nó quan trọng hơn mọi luật lệ hay danh tiết xã hội. Chúa còn nói là không có một nguyên tắc đạo đức nào khiến chúng ta bỏ rơi một con người trong đau khổ, vì họ là công trình tạo dựng tuyệt vời mà Chúa đã dựng nên để được sống hạnh phúc. Nếu những người thân yêu của mẹ biết hiểu nỗi đau của mẹ và cứu những con người bế tắc như mẹ trước, thay vì chỉ biết yêu tiếng tăm và hư danh của họ mẹ nhỉ. Nếu vậy thì giờ con đã được ba tháng tuổi, đi nhận xì lì đầu năm với mẹ rồi. Chắc vui lắm!
Trần Thái, SDB – CTV Vatican News
13/02/21 Thứ Bảy Tuần V Mùa Thường Niên
BÀI ĐỌC I: St 3, 9-24
“Chúa đuổi ông ra khỏi vườn địa đàng, để cày ruộng đất”.
Trích sách Sáng Thế.
Thiên Chúa đã gọi Ađam và phán bảo ông rằng: “Ngươi ở đâu?” Ông đã thưa: “Con đã nghe thấy tiếng Ngài trong vườn địa đàng, nhưng con sợ hãi, vì con trần truồng và đang ẩn núp”. Chúa phán bảo ông rằng: “Ai đã chỉ cho ngươi biết rằng ngươi trần truồng, há chẳng phải tại ngươi đã ăn trái cây mà Ta đã cấm ngươi không được ăn ư?” Ađam thưa lại: “Người phụ nữ Chúa đã cho làm bạn với con, chính nàng đã cho con trái cây và con đã ăn”. Và Thiên Chúa phán bảo người phụ nữ rằng: “Tại sao ngươi đã làm điều đó?” Người phụ nữ thưa: “Con rắn đã lừa dối con và con đã ăn”. Thiên Chúa phán bảo con rắn rằng: “Bởi vì mi đã làm điều đó, mi sẽ vô phúc ở giữa mọi sinh vật và mọi muông thú địa cầu; mi sẽ bò đi bằng bụng, và mi sẽ ăn bùn đất mọi ngày trong đời mi. Ta sẽ đặt mối thù nghịch giữa mi và người phụ nữ, giữa miêu duệ mi và miêu duệ người đó, người miêu duệ đó sẽ đạp nát đầu mi, còn mi thì rình cắn gót chân người”.
Chúa phán bảo cùng người phụ nữ rằng: “Ta sẽ làm cho ngươi gặp nhiều khổ cực khi thai nghén và đau đớn khi sinh con; ngươi sẽ ở dưới quyền người chồng, và chồng sẽ trị ngươi”. Người lại phán bảo Ađam rằng: “Vì ngươi đã nghe lời vợ mà ăn trái Ta cấm, nên đất bị nguyền rủa vì tội của ngươi. Trọn đời, ngươi phải làm lụng vất vả mới có mà ăn. Đất sẽ mọc cho ngươi đủ thứ gai góc, và ngươi sẽ ăn rau cỏ ngoài đồng. Ngươi phải đổ mồ hôi trán mới có bánh ăn, cho đến khi ngươi trở về đất, vì ngươi từ đó mà ra. Ngươi là bụi đất, nên ngươi sẽ trở về bụi đất”. Và Ađam đã gọi tên vợ mình là Evà: vì lẽ bà là mẹ của chúng sinh.
Thiên Chúa cũng làm cho Ađam và vợ ông những chiếc áo da và mặc cho họ. Và Người phán: “Này, Ađam đã trở thành như một trong chúng ta, biết thiện ác. Vậy bây giờ, đừng để hắn giơ tay hái trái cây trường sinh mà ăn và được sống đời đời”. Và Thiên Chúa đuổi ông ra khỏi vườn địa đàng, để cày ruộng đất, là nơi ông phát xuất ra. Và Người đã đuổi Ađam đi. Và ở phía đông vườn địa đàng Người đã đặt những thần Kêrubim và gươm lửa chớp chớp để canh giữ lối tới cây trường sinh.
Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 89, 2. 3-4. 5-6. 12-13
Đáp: Thân lạy Chúa, Chúa là chỗ chúng con dung thân, từ đời nọ trải qua đời kia (c. 1).
Xướng:
1) Ôi Thiên Chúa, trước khi núi non sinh đẻ, trước khi địa cầu và vũ trụ nở ra, tự thuở này qua thuở kia, vẫn có Ngài. – Đáp.
2) Chúa khiến con người trở về bụi đất, Người phán: “Hãy trở về gốc, hỡi con người”. Thực ngàn năm ở trước thiên nhan, tựa hồ như ngày hôm qua đã khuất, như một đêm thức giấc cầm canh. – Đáp.
3) Chúa khiến họ trôi đi, họ như kẻ mơ màng buổi sáng; họ như cây cỏ mọc xanh tươi, ban sáng cỏ nở hoa và xanh tốt, buổi chiều nó bị xén đi và nó héo khô. – Đáp.
4) Xin dạy chúng con biết đếm ngày giờ, để chúng con luyện được lòng trí khôn ngoan. Lạy Chúa, xin trở lại, chớ còn để tới bao giờ? Xin tỏ lòng xót thương tôi tớ của Ngài. – Đáp.
ALLELUIA: Tv94, 8ab
Alleluia, alleluia! – Ước chi hôm nay các bạn nghe tiếng Chúa, và đừng cứng lòng. – Alleluia.
PHÚC ÂM: Mc 8, 1-10
“Họ ăn no nê”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.
Trong những ngày ấy, dân chúng theo Chúa Giêsu đông đảo, và họ không có gì ăn, Người gọi các môn đệ và bảo: “Ta thương đám đông, vì này đã ba ngày rồi, họ không rời bỏ Ta và không có gì ăn. Nếu Ta để họ đói mà về nhà, họ sẽ mệt lả giữa đường, vì có nhiều người từ xa mà đến”. Các môn đệ thưa: “Giữa nơi hang địa này, lấy đâu đủ bánh cho họ ăn no!” Và Người hỏi các ông: “Các con có bao nhiêu bánh?” Các ông thưa: “Có bảy chiếc”. Người truyền dân chúng ngồi xuống đất, rồi Người cầm lấy bảy chiếc bánh, tạ ơn, bẻ ra và trao cho các môn đệ phân phát. Các ông chia cho dân chúng. Các môn đệ còn có mấy con cá nhỏ. Người cũng đọc lời chúc tụng và truyền cho các ông phân phát. Dân chúng ăn no nê và người ta thu lượm những miếng còn thừa lại được bảy thúng. Số người ăn độ chừng bốn ngàn. Rồi Người giải tán họ, kế đó Người cùng các môn đệ xuống thuyền mà đến miền Đal-ma-nu-tha.
Đó là lời Chúa.
12/02/21 Thứ Sáu Tuần V Mùa Thường Niên
BÀI ĐỌC I: St 3, 1-8
“Các ngươi sẽ biết thiện ác như thần thánh”.
Trích sách Sáng Thế.
Con rắn là loài xảo quyệt nhất trong mọi dã thú mà Thiên Chúa tạo thành. Nó nói với người nữ rằng: “Có phải Thiên Chúa đã bảo: ‘Các ngươi không được ăn mọi thứ trái cây trong vườn?'” Người nữ trả lời con rắn: “Chúng tôi được ăn trái (các) cây trong vườn; nhưng trái cây ở giữa vườn, thì Thiên Chúa bảo: ‘Các ngươi đừng ăn, đừng động tới nó, nếu không, sẽ phải chết’. Rắn bảo người nữ: “Không, các ngươi không chết đâu. Nhưng Thiên Chúa biết rằng ngày nào các ngươi ăn trái ấy, mắt các ngươi sẽ mở ra, và các ngươi sẽ biết thiện ác như thần thánh”. Người nữ thấy cây đẹp mắt, ngon lành và thèm ăn để nên thông minh. Bà hái trái cây ăn, rồi lại đưa cho chồng, người chồng cũng ăn. Mắt họ liền mở ra và họ nhận biết mình trần truồng, nên kết lá vả che thân.
Bấy giờ hai người nghe tiếng Thiên Chúa đi trong vườn địa đàng lúc chiều mát, Ađam và vợ ông liền núp trong lùm cây trong vườn địa đàng cho khuất mặt Thiên Chúa.
Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 31, 1-2. 5. 6. 7
Đáp: Phúc thay người được tha thứ lỗi lầm (c. 1a).
Xướng:
1) Phúc thay người được tha thứ lỗi lầm, và tội phạm của người được ơn che đậy! Phúc thay người mà Chúa không trách cứ lỗi lầm, và trong lòng người đó chẳng có mưu gian! – Đáp.
2) Tôi xưng ra cùng Chúa tội phạm của tôi, và lỗi lầm của tôi, tôi đã không che giấu. Tôi nói: “Tôi thú thực cùng Chúa điều gian ác của tôi, và Chúa đã tha thứ tội lỗi cho tôi”. – Đáp.
3) Bởi thế nên mọi người tín hữu sẽ nguyện cùng Chúa, trong thời buổi khốn khó gian truân. Khi sóng cả ba đào ập tới, chúng sẽ không hại nổi những người này. – Đáp.
4) Chúa là chỗ dung thân, Chúa giữ tôi khỏi điều nguy khổ, Chúa đùm bọc tôi trong niềm vui ơn cứu độ. – Đáp.
ALLELUIA: Tv 24, 4c và 5a
Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, xin dạy bảo con về lối bước của Chúa và xin hướng dẫn con trong chân lý của Ngài. – Alleluia.
PHÚC ÂM: Mc 7, 31-37
“Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được”.
Trích Phúa âm theo Thánh Marcô.
Khi ấy, Chúa Giêsu từ địa hạt Tyrô qua Siđon đến gần biển Galilêa giữa miền thập tỉnh, Người ta đem đến cho Người một kẻ câm điếc và xin Người đặt tay trên kẻ ấy. Người đem anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào tai anh ta và bôi nước miếng vào lưỡi anh. Đoạn ngước mắt lên trời, Người thở dài và bảo: “Ephpheta!”, nghĩa là “Hãy mở ra!”, tức thì tai anh ta mở ra và lưỡi anh ta được tháo gỡ, và anh nói được sõi sàng. Chúa Giêsu liền cấm họ: đừng nói điều đó với ai cả. Nhưng Người càng cấm, thì họ càng loan truyền mạnh hơn. Họ đầy lòng thán phục mà rằng: “Người làm mọi sự tốt đẹp, Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được”.
Đó là lời Chúa.
Tiến sĩ George Weigel: Chúng ta đang rơi ngược từ thời Kitô Giáo về thời các Tông đồ
![]() |
| Tiến sĩ George Weigel: Chúng ta đang rơi ngược từ thời Kitô Giáo về thời các Tông đồ |
Sau thời kỳ khó khăn ban đầu, mà lịch sử Giáo Hội gọi là “Apostolic times” – thời các Thánh Tông đồ – chúng ta bước sang thời kỳ “Christendom times” – thời Kitô Giáo – trong đó các quy tắc văn hóa của xã hội và cách sống mà họ tán thành tạo ra các điều kiện thuận lợi giúp truyền bá trung thành đức tin đã từng được truyền cho các thánh Tông đồ.
Tiến sĩ George Weigel là thành viên cao cấp của Trung tâm Đạo đức và Chính sách Công cộng Washington, và là người viết tiểu sử Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, vừa có bài nhận định sau đăng trên tờ First Things ngày 10 tháng Hai, 2021 với nhan đề “From Christendom Times to Apostolic Times”, nghĩa là “Từ thời Kitô Giáo đến thời các Tông đồ”. Ông cho rằng chúng ta đang sống trong một không khí văn hóa thù địch với đức tin, đến mức có lẽ chúng ta đang rơi ngược trở lại thời sơ khai, chập chùng các khó khăn của Giáo Hội.
Nguyên bản tiếng Anh có thể xem tại đây. Dưới đây là bản dịch toàn văn sang Việt Ngữ.
From Christendom Times to Apostolic Times
By George Weigel
Từ thời Kitô Giáo đến thời các Tông đồ
Ba mươi năm trước, vào ngày 22 tháng Giêng năm 1991, thông điệp thứ tám của Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, Redemptoris Missio, nghĩa là Sứ vụ của Đấng Cứu Thế, được công bố. Trong một triều đại giáo hoàng giàu ý tưởng đến nỗi giáo huấn của triều đại này chỉ mới bắt đầu được tiêu hóa, Redemptoris Missio nổi bật như một kế hoạch chi tiết cho tương lai Công Giáo. Các phần sống động của Giáo hội trên thế giới đang sống viễn tượng môn đệ truyền giáo mà thông điệp mời gọi chúng ta. Những phần đang hấp hối của Giáo hội trên thế giới vẫn chưa nhận được thông điệp, hoặc hiểu sai, hay đã từ chối thông điệp này — đó là lý do tại sao họ đang chết dần.
Redemptoris Missio đã đặt ra một thách thức thẳng thắn và ghê gớm đối với những người Công Giáo sống tà tà thoải mái: Hãy nhìn xung quanh các bạn và hãy nhận ra rằng thời của chúng ta là thời kỳ tông đồ, không phải thời kỳ Kitô giáo. Thời kỳ Kitô giáo, Christendom, như Đức Tổng Giám Mục Fulton Sheen đã nói vào năm 1974, đã kết thúc.
“Christendom” nghĩa là một tình huống trong đó các quy tắc văn hóa của xã hội và cách sống mà họ tán thành giúp truyền bá “đức tin đã từng được truyền cho các thánh Tông đồ” (Gđ 1: 3). Những nơi như thế tồn tại trong ký ức sống động; Tôi lớn lên trong những khoảnh khắc cuối cùng, thoáng qua của một, trong các nền văn hóa Công Giáo đô thị của những năm 1950 ở Baltimore. Hình thức “Christendom” đó bây giờ đã biến mất từ lâu. Trên khắp thế giới phương Tây ngày nay, không khí văn hóa mà chúng ta hít thở không truyền tải đức tin và cũng không trung lập về đức tin; đó là thứ không khí văn hóa thù địch với đức tin. Và khi sự thù địch đó chiếm được đỉnh cao chỉ huy của nền chính trị, nó sẽ ráo riết tìm cách gạt đức tin ra bên lề. Chẳng hạn, đó là điều xảy ra khi các chính phủ tìm cách áp đặt LGBTQ và tư tưởng giới tính lên xã hội bằng cách trừng phạt những người, vì lý do niềm tin, không chịu khuất phục trước quan niệm có hại về tính tuỳ tiện vô hạn của con người – ý tưởng Kinh Thánh và Kitô Giáo về con người bị hình sự hóa. Những người tưởng tượng ra rằng “điều đó làm sao có thể xảy ra ở đất nước này” nên đọc Sắc lệnh hành pháp về “bản sắc giới tính” do ông Biden ký vài giờ sau khi ông nhậm chức Tổng thống.
“Thời các Tông đồ” mời gọi chúng ta sống lại kinh nghiệm của Giáo hội sơ khai, được mô tả một cách sống động trong Tông đồ Công vụ. Ở đó, chúng ta thấy những người bạn của Chúa Phục Sinh bùng cháy với lòng say mê truyền giáo. Các “tin mừng” mà Chúa Giêsu tuyên bố trước khi chết đã được xác nhận qua sự phục sinh của Người từ trong cõi chết và qua những lần xuất hiện của Người với các bạn bè trong nhân tính đã được chuyển hóa, và tôn vinh của Người. Đây không phải là tin mừng cho một số ít người được chọn; đây là một tin mừng cần được chia sẻ với mọi người.
Vì vậy, một loạt những người vô danh tiểu tốt, sống bên lề của một thế giới tự tưởng tượng mình là văn minh, đã bất ngờ xuất hiện để chuyển đổi thế giới đó sang một thế giới đặt niềm tin vào Chúa Giêsu Kitô là Chúa của họ. Họ phải đối mặt với sự chế giễu; một số nghĩ rằng họ say rượu, họ “đầy rượu rồi” (Cv 2:13). Những người khác coi họ là những người nói lảm nhảm, như Thánh Phaolô đã nhận ra trên đồi Areopagus của thành Nhã Điển (Cv 17:18). Vẫn còn những người khác cho rằng họ điên rồ, như khi thống đốc La Mã Phét-tô hét lên với Phaolô, “Ông Phaolô, ông điên mất rồi! Ông hay chữ quá nên hoá điên” (Cv 26:24). Nhưng các Tông đồ vẫn kiên trì. Các ngài đã thể hiện một cách sống khiêm tốn hơn, nhân ái hơn. Một số đã chết như những vị tử vì đạo. Và đến năm 300 sau Chúa Giáng Sinh, họ đã cải đạo một phần đáng kể đế quốc La Mã sang niềm tin vào Chúa Kitô.
Trong thời kỳ Kitô giáo, một “nhà truyền giáo” là người rời khỏi vùng thoải mái về văn hóa và đi rao giảng Tin Mừng ở nơi mà trước đây người ta chưa từng nghe thấy. Thông Điệp Redemptoris Missio dạy rằng vào thời các Tông đồ, mỗi người Công Giáo là một nhà truyền giáo đã được giao nhiệm vụ “ra đi, làm cho muôn dân trở thành môn đệ” (Mt 28:19). Trong thời các Tông đồ, “lãnh thổ truyền giáo” không phải là một điểm du lịch xa lạ; nó ở khắp mọi nơi. Lãnh thổ truyền giáo ở ngay bàn nhà bếp, khu phố, và nơi làm việc; sứ mệnh truyền giáo mở rộng đến cuộc sống của chúng ta trong tư cách là những người tiêu dùng và các công dân. Giáo dân, Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II viết, có một nghĩa vụ đặc biệt là trở thành những người truyền giáo cho văn hóa, kinh doanh và chính trị, vì chứng tá của giáo dân ở những địa điểm đó có uy tín đặc biệt.
Là một Giáo hội gồm các môn đệ truyền giáo, chúng ta phải sử dụng phương pháp tự nguyện, tự do, không áp đặt. Như Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II viết trong thông điệp Redemptoris Missio, được in nghiêng những lời của mình để nhấn mạnh rằng “Giáo hội đề xuất; Giáo Hội không áp đặt gì cả”. Nhưng chúng ta phải đề xuất, chúng ta phải mời gọi, chúng ta phải làm chứng cho ân sủng tuyệt vời mà chúng ta đã được ban tặng — đó là tình bạn với Chúa Giêsu Kitô và sự kết hợp vào nhiệm thể của Ngài, là Giáo hội. Như chính Chúa đã nói trong Mt 10: 8, vì chúng ta đã nhận được cách nhưng không, nên chúng ta phải trao ban một cách cách nhưng không.
Giáo Hội Công Giáo của thế kỷ 21 đang được kêu gọi chuyển từ thế thủ sang truyền giáo, có nghĩa là phải chuyển đổi các tổ chức của chúng ta thành bệ phóng cho việc truyền giáo. Bản lĩnh tư cách môn đệ của chúng ta sẽ được đo lường bằng cách chúng ta đáp lại lời kêu gọi là tiến ra chia sẻ ân sủng mà chúng ta đã được chúc phúc.
Bản dịch Việt Ngữ của J.B. Đặng Minh An
Sứ điệp của ĐTC Phanxicô nhân Ngày Thế giới Bệnh nhân năm 2021
Trong Sứ điệp nhân Ngày Thế giới bệnh nhân lần thứ 29, được cử hành vào ngày 11/2/2021, Đức Thánh Cha Phanxicô kêu gọi một cách thức chữa lành dựa trên mối quan hệ tin tưởng và liên cá nhân giữa người bệnh và những người chăm sóc họ.
Sứ điệp của Đức Thánh Cha nhân Ngày Thế giới Bệnh nhân năm 2021
“Anh em chỉ có một Thầy và tất cả anh em là anh em với nhau” (Mt 23,8).
Một tương quan tin tưởng hướng dẫn việc chăm sóc bệnh nhân”.
Anh chị em thân mến,
Cử hành Ngày Thế giới Bệnh nhân lần thứ XXIX vào ngày 11/02/2021, lễ kính nhớ Đức Mẹ Lộ Đức, là một cơ hội để dành sự quan tâm đặc biệt cho người bệnh và cho những người trợ giúp và chăm sóc họ ở những cơ sở chăm sóc sức khỏe và trong các gia đình và cộng đoàn. Chúng ta đặc biệt nghĩ đến những người đau khổ và tiếp tục đau khổ, những ảnh hưởng của đại dịch toàn cầu virus corona. Tôi bày tỏ sự gần gũi tinh thần của tôi với tất cả mọi người, đặc biệt là người nghèo và người bị gạt ra bên lề, và bảo đảm với họ về sự quan tâm yêu thương của Giáo hội.
Chống lại sự giả hình
1. Chủ đề của Ngày này năm nay được rút từ đoạn Tin Mừng trong đó Chúa Giê-su phê bình sự giả hình của những người không thực hành điều họ giảng dạy (X. Mt 23,1-2). Khi đức tin của chúng ta chỉ là những lời nói suông trống rỗng, không quan tâm đến cuộc sống và nhu cầu của người khác, thì sẽ không có sự nhất quán giữa kinh Tin Kính mà chúng ta tuyên xưng và đời sống của chúng ta. Mối nguy hiểm rất trầm trọng. Đó là lý do tại sao Chúa Giê-su dùng những lời mạnh mẽ để nói về nguy cơ rơi vào việc tự thần tượng mình. Chúa nói với chúng ta: “Anh em chỉ có một thầy và tất cả anh em là anh em với nhau” (c.8)
Lời Chúa Giê-su phê bình những người “giảng nhưng không thực hành” (c.3) luôn hữu ích và dành cho mọi người, vì không có ai trong chúng ta được miễn nhiễm khỏi sự ác trầm trọng của tính giả hình, điều ngăn cản chúng ta triển nở như là con cái của một Cha duy nhất, được kêu gọi sống tình huynh đệ đại đồng.
Trước nhu cầu của các anh chị em, Chúa Giê-su yêu cầu chúng ta đáp lại theo cách hoàn toàn trái ngược với sự giả hình đó. Người yêu cầu chúng ta dừng lại và lắng nghe, kiến tạo mối tương quan trực tiếp và cá nhân với người khác, cảm thông và động lòng trắc ẩn, và để cho những đau khổ của họ trở thành đau khổ của chính chúng ta khi chúng ta tìm cách phục vụ họ (x. Lc 10,30-35).
Bệnh tật và đức tin
2. Kinh nghiệm về bệnh tật giúp chúng ta nhận ra sự dễ tổn thương của bản thân và nhu cầu bẩm sinh cần người khác của chúng ta. Nó khiến chúng ta cảm thấy rõ ràng hơn rằng chúng ta là các thụ tạo phụ thuộc vào Chúa. Khi bị bệnh, nỗi sợ hãi và thậm chí là hoang mang có thể kìm hãm tâm trí chúng ta; chúng ta thấy mình bất lực, vì sức khoẻ không phụ thuộc vào khả năng của chúng ta hay những lo lắng không ngừng trong cuộc sống (x. Mt 6,27).
Bệnh tật gợi lên câu hỏi về ý nghĩa của cuộc sống, mà trong đức tin chúng ta hướng về Thiên Chúa. Khi tìm kiếm một hướng đi mới và sâu sắc hơn trong cuộc sống của mình, chúng ta có thể không tìm thấy câu trả lời ngay lập tức. Người thân và bạn bè của chúng ta cũng không phải lúc nào cũng có thể giúp đỡ chúng ta trong cuộc tìm kiếm khó khăn này.
Nhân vật Gióp trong Kinh Thánh là biểu tượng về điều này. Vợ và bạn bè của ông không đồng hành với ông khi ông gặp bất hạnh; thay vào đó, họ đổ lỗi cho ông và chỉ khiến cho sự cô độc và đau khổ của ông thêm trầm trọng. Ông Gióp cảm thấy bị tổn thương và hiểu lầm. Tuy nhiên, chính qua tất cả sự yếu đuối cùng cực của mình, ông không giả hình nhưng chọn cách sống trung thực với Chúa và tha nhân. Ông kiên trì van xin Chúa đến nỗi cuối cùng Chúa cũng trả lời ông và cho phép ông nhìn thấy một chân trời mới. Người xác nhận rằng sự đau khổ của ông không phải là hình phạt hay tình trạng xa cách với Thiên Chúa, càng không phải là dấu hiệu cho thấy sự thờ ơ dửng dưng của Thiên Chúa. Vì vậy, từ trái tim bị thương và được chữa lành của ông Gióp đã thốt lên cùng Chúa lời tuyên bố sôi nổi và cảm động này: “Trước kia, con chỉ được biết về Ngài nhờ người ta nói lại, nhưng giờ đây, chính mắt con chứng kiến” (42,5).
Sự gần gũi giữa người bệnh và người chăm sóc
3. Bệnh tật luôn có nhiều hơn một khuôn mặt: nó có khuôn mặt của tất cả những người bệnh, nhưng cũng có khuôn mặt của những người cảm thấy bị phớt lờ, bị loại trừ và làm mồi cho những bất công xã hội đã từ chối các quyền cơ bản của họ (x. Fratelli Tutti, 22). Đại dịch hiện nay đã làm cho sự bất bình đẳng trong hệ thống chăm sóc sức khỏe của chúng ta thêm trầm trọng và cho thấy sự kém hiệu quả trong việc chăm sóc người bệnh. Những người cao tuổi, yếu đuối và dễ bị tổn thương không phải lúc nào cũng có được sự chăm sóc hoặc được chăm sóc một cách bình đẳng. Đây là kết quả của các quyết định chính trị, quản lý nguồn lực và dấn thân nhiều hơn hoặc ít hơn của những người nắm giữ các vị trí trách nhiệm. Đầu tư nguồn lực vào việc chăm sóc và trợ giúp người bệnh là một ưu tiên được liên kết với nguyên tắc cơ bản là sức khỏe là công ích hàng đầu. Đồng thời, đại dịch cũng đã làm nổi bật sự tận tâm và quảng đại của các nhân viên y tế, các tình nguyện viên, nhân viên hỗ trợ, linh mục, nam nữ tu sĩ, tất cả những người đã giúp đỡ, điều trị, an ủi và phục vụ rất nhiều người bệnh và gia đình họ một cách chuyên nghiệp, quên mình, với trách nhiệm và tình yêu thương dành cho người lân cận. Vô số người nam nữ âm thầm, họ không chọn quay mặt đi nơi khác nhưng chọn chia sẻ nỗi đau khổ của những bệnh nhân, những người mà họ coi như những người lân cận và thành viên của một gia đình nhân loại của chúng ta.
Sự gần gũi này là một thứ dầu xoa dịu quý giá mang lại sự hỗ trợ và an ủi cho những người bệnh đang đau khổ. Là các Ki-tô hữu, chúng ta cảm nghiệm rằng sự gần gũi là một dấu hiệu của tình yêu của Chúa Giê-su Ki-tô, Người Samaria Tốt lành, Đấng đã cảm thương, đến gần mỗi người nam nữ bị thương tích vì tội lỗi. Được kết hợp với Chúa Giê-su nhờ tác động của Chúa Thánh Thần, chúng ta được mời gọi có lòng thương xót như Chúa Cha và yêu thương đặc biệt những anh chị em yếu đuối, đau yếu và đau khổ của chúng ta (x. Ga 13,34-35). Chúng ta trải nghiệm sự gần gũi này không chỉ như là các cá nhân mà còn như một cộng đồng. Thật vậy, tình yêu thương huynh đệ trong Chúa Kitô tạo nên một cộng đồng chữa lành, một cộng đồng không bỏ sót ai, một cộng đồng bao gồm và chào đón, đặc biệt đối với những người khốn khổ nhất.
Tình liên đới và tương quan huynh đệ
Ở đây, tôi muốn đề cập đến tầm quan trọng của tình liên đới huynh đệ, được thể hiện cách cụ thể trong phục vụ và có thể được thực hiện dưới nhiều hình thức khác nhau, tất cả đều hướng đến việc hỗ trợ những người lân cận của chúng ta. “Phục vụ có nghĩa là chăm sóc… cho những người dễ bị tổn thương trong gia đình, trong xã hội và trong người dân của chúng ta” (Bài giảng ở Havana, ngày 20/9/2015). Trong sự tiếp cận này, tất cả đều được “kêu gọi gạt bỏ những ước muốn và ham muốn của riêng mình, gạt bỏ việc theo đuổi quyền lực, trước cái nhìn cụ thể của những người dễ bị tổn thương nhất… Phục vụ là luôn nhìn vào khuôn mặt của người anh em, đụng chạm vào da thịt họ, cảm nhận sự gần gũi của họ và thậm chí trong một số trường hợp, ‘chịu đựng đau khổ của họ’, và tìm cách thăng tiến họ. Phục vụ không bao giờ là ý thức hệ, vì chúng ta không phục vụ các ý tưởng nhưng phục vụ con người.”(sđd).
4. Để một cách thế trị liệu có hiệu quả, nó phải có khía cạnh tương quan, vì điều này cho phép một cách tiếp cận toàn diện với bệnh nhân. Việc nhấn mạnh khía cạnh này có thể giúp các bác sĩ, y tá, chuyên viên và tình nguyện viên cảm thấy có trách nhiệm đồng hành cùng bệnh nhân trên con đường chữa bệnh dựa trên mối quan hệ tin cậy giữa các cá nhân (x. Điều lệ mới dành cho nhân viên chăm sóc sức khỏe [2016], 4). Điều này tạo ra một hiệp ước giữa những người cần được chăm sóc và những người cung cấp dịch vụ chăm sóc đó, một hiệp ước dựa trên sự tin tưởng và tôn trọng lẫn nhau, sự cởi mở và sẵn sàng. Điều này sẽ giúp khắc phục thái độ phòng thủ, giúp tôn trọng nhân phẩm của người bệnh, bảo vệ tính chuyên nghiệp của nhân viên y tế và thúc đẩy mối quan hệ tốt đẹp với gia đình người bệnh.
Chúa Giê-su chữa lành qua những gặp gỡ, tương quan liên cá nhân
Mối quan hệ như vậy với người bệnh có thể tìm thấy một nguồn động lực và sức mạnh không bao giờ cạn trong lòng bác ái của Chúa Ki-tô, được thể hiện qua chứng tá trong suốt cả ngàn năm của những người nam nữ, những người đã nên thánh qua việc phục vụ các bệnh nhân. Thực tế là từ mầu nhiệm sự chết và phục sinh của Chúa Ki-tô đã tuôn trào thứ tình yêu có khả năng mang lại ý nghĩa trọn vẹn cho trải nghiệm của cả bệnh nhân và người chăm sóc. Phúc âm thường chứng minh rõ ràng điều này khi cho thấy rằng Chúa Giê-su chữa bệnh không phải bằng phép thuật nhưng luôn là kết quả của một cuộc gặp gỡ, một tương quan liên cá nhân, trong đó món quà của Thiên Chúa được Chúa Giê-su trao tặng tương ứng với đức tin của những người đón nhận nó, như Chúa Giê-su thường lặp lại: “Đức tin của bạn đã cứu bạn”.
Giới răn yêu thương trong tương quan với bệnh nhân
5. Anh chị em thân mến, giới răn yêu thương mà Chúa Giê-su để lại cho các môn đệ của Người cũng được thực thi cụ thể trong tương quan của chúng ta với bệnh nhân. Một xã hội càng nhân văn hơn thì càng biết chăm sóc cách hiệu quả cho các thành viên yếu đuối và đau khổ nhất của mình trong tinh thần yêu thương huynh đệ. Chúng ta hãy cố gắng đạt được mục tiêu này, để không ai cảm thấy đơn độc, bị loại trừ hoặc bị bỏ rơi.
Tôi phó dâng các bệnh nhân, các nhân viên y tế và tất cả những người quảng đại trợ giúp các anh chị em đau khổ của chúng ta cho Đức Maria, Mẹ của lòng Thương xót và Sức khỏe của bệnh nhân. Từ hang đá Lộ Đức và từ vô số đền thánh dâng kính Đức Mẹ trên thế giới, xin Mẹ nâng đỡ đức tin và đức cậy của chúng ta và giúp chúng ta chăm sóc cho tha nhân với tình yêu huynh đệ. Tôi chân thành ban phép lành cho từng người và tất cả anh chị em.
Roma, đền thờ thánh Gioan Laterano, 20/12/2020,
Chúa Nhật thứ IV mùa Vọng
Vatican News
Bài Tiêu Biểu
-
Video này kể về hành trình truyền giáo và kết cục của 12 Tông đồ (và một số nhân vật quan trọng khác trong Hội thánh sơ khai), những người ...
-
Mùa Chay (Lent): Đây là khoảng thời gian quan trọng nhất trong năm phụng vụ để chuẩn bị tâm hồn đón mừng lễ Phục Sinh. Dưới đây là những ...
-
PHẦN THỨ NHẤT CÁC KINH ĐỌC SÁNG TỐI NGÀY THƯỜNG VÀ CHÚA NHẬT KINH TRUYỀN TIN – Đức Chúa Trời sai thánh Thiên Thần truyền tin cho Rất Thánh Đ...
-
BÀI ĐỌC I: Cv 16, 1-10 “Xin đi sang Macêđonia mà cứu giúp chúng tôi”. Trích sách Tông đồ Công vụ. Trong những ngày ấy, Phaolô đến Đerbê và L...
-
14/12/20 Thứ Hai Tuần III Mùa Vọng BÀI ĐỌC I: Ds 24, 2-7. 15-17a “Ngôi sao từ nhà Giacóp mọc lên”. Trích sách Dân Số. Trong những ngày ấy,...
-
Tình hình dịch bệnh đã khả quan. Trong bối cảnh này, ngày lễ Corpus Christi đã được khôi phục ở nhiều nơi, và hàng triệu người đã tham gia...
-
Lễ Vọng BÀI ĐỌC I: St 11, 1-9 “Ta hãy xuống coi và tại đó Ta làm cho ngôn ngữ chúng lộn xộn”. Trích sách Sáng Thế. Lúc bấy giờ toàn thể lã...
-
BÀI ĐỌC I: 1 V 17, 7-16 “Vò bột không cạn và bình dầu không giảm như lời Chúa đã dùng lời Êlia mà phán”. Trích sách Các Vua quyển thứ nh...
-
Theo Vatican News : Lúc 9h45 sáng theo giờ Roma, Đức Hồng y Nhiếp Chính Kevin Farrell đã chính thức thông báo tin Đức Giáo hoàng Phan-xi-cô ...
-
Xin chia buồn cùng gia đình trước sự mất mát của ông Giuse Phạm Ích Bình . Trong niềm tin Kitô giáo, lời cầu nguyện là món quà quý giá nhất ...








